

Tôi muốn thử thách bản thân với điều gì đó mới nên đã nghĩ đến việc du học, nhưng vì không muốn tạo gánh nặng cho bố mẹ nên chuyến du học này chủ yếu dùng số tiền tôi tự tiết kiệm được. Vì vậy tôi đã tìm kiếm trên mạng, mượn sách ở thư viện để tìm nơi du học phù hợp.
Vì Philippines có mức giá sinh hoạt rẻ nên nhìn chung chi phí du học ở đây thấp hơn nhiều so với đi Mỹ, Canada, Úc hay các nước châu Âu. 3D ACADEMY là một trong những trường tiếng ở Philippines có mức học phí khá phải chăng, tuy rẻ nhưng lại có bề dày lịch sử, lại có nhân viên người Nhật nên tôi nghĩ ngay cả người mới bắt đầu cũng có thể yên tâm, vì vậy tôi đã chọn ngôi trường này.
Khi thực sự đến du học, điều đầu tiên khiến tôi bối rối là hầu như không có bạn học sinh cấp ba nào cùng trang lứa với mình. Xung quanh chủ yếu là các anh chị sinh viên đại học hoặc người đã đi làm lớn tuổi hơn tôi, nên ban đầu tôi không hòa nhập được lắm, đến mức không hẳn là nhớ nhà mà là "nhớ bạn bè" thì đúng hơn (cười). Nhưng các bạn xung quanh đều rất tốt bụng và thú vị, nên qua bạn cùng phòng và những người khoảng 19, 20 tuổi ở căng tin, vòng bạn bè của tôi dần dần mở rộng ra.
Vì tôi là người mới học tiếng Anh nên ban đầu khá lo lắng không biết mình có theo kịp bài học hay không, nhưng nhờ giáo viên điều chỉnh bài giảng theo đúng trình độ của từng người nên tôi có thể yên tâm học tập. Nhờ vậy mà so với lúc đầu, tôi đã bớt ngại nói chuyện hơn và khả năng nghe cũng được cải thiện.
Có rất nhiều từ tôi không biết nên phải hỏi đi hỏi lại nghĩa nhiều lần, nhưng giáo viên lúc nào cũng nhẹ nhàng giải thích. Thỉnh thoảng cũng có giáo viên tôi cảm thấy không hợp lắm, nhưng vì mỗi tuần đều có thể đổi lớp nên tôi nghĩ đó cũng không phải vấn đề gì lớn.
Trong giờ học 1 kèm 1, tôi từng đề nghị được hát để luyện nghe và phát âm, và việc vừa hát vừa học cùng giáo viên trong giờ học thực sự rất vui! Bài giáo viên gợi ý là "Photograph", vì nhịp điệu chậm rãi nên học rất dễ! Ngược lại, tôi cũng dạy cho giáo viên phiên bản tiếng Anh của bài hát Nhật "Mikazuki" (Trăng lưỡi liềm).
Trong lớp học nhóm, giờ luyện nói (Speech Practice) tập trung luyện phát âm, cộng thêm các bài kiểm tra từ vựng và chính tả, khiến tôi thực sự cảm nhận được mình đang học tiếng Anh một cách nghiêm túc!
Ngoài ra, giờ thảo luận tự do (Casual Discussion) có thể đăng ký vào thời gian rảnh cũng rất hữu ích để luyện nói! Mỗi lần, giáo viên hoặc một học viên nào đó sẽ đưa ra chủ đề, rồi mọi người cùng trò chuyện xoay quanh đó. Có hôm học cùng 3-4 người, có hôm lại chỉ có 1 kèm 1, nhưng vì không phải chỉ nói chuyện phiếm mà luôn có chủ đề cụ thể, nên tôi thấy học được rất nhiều.
Về khóa Semi-Sparta, tôi thấy nó thực sự tốt cho việc tiến bộ trong học tập, nhưng vì các bạn thân của tôi lại học khóa khác nên giờ giới nghiêm cũng khác nhau, điểm đó khá vất vả (cười). Ví dụ khi cả nhóm đi ăn tối cùng nhau, vì khóa Semi-Sparta bắt buộc phải làm bài kiểm tra 10 từ vựng lúc 7 rưỡi sáng các ngày trong tuần và tự học từ 21 giờ tối, nên mọi người thường chạy về cùng tôi cho kịp giờ, điều đó cũng vui theo một kiểu riêng, nhưng tôi cũng nghĩ giá mà ai cũng học khóa Semi-Sparta thì tốt biết mấy (cười). Dù vậy, tôi thực sự vui vì điều đó đã giúp ích rất nhiều cho việc nâng cao tiếng Anh của mình.
Tôi cảm thấy mình đã có thể sử dụng tiếng Anh trong giao tiếp hằng ngày trôi chảy hơn so với lúc đầu, và cũng hiểu được những gì giáo viên nói.
Ngoài ra, ngoài trường học, tôi cũng cảm nhận được sự tiến bộ của mình khi không còn cảm giác sợ hãi hay hồi hộp lúc giao tiếp với nhân viên cửa hàng!
Sau giờ học, tôi quyết định tập trung học vào giờ tự học bắt buộc của khóa Semi-Sparta, còn ngoài giờ đó thì đi ăn cùng bạn bè ở khu chợ đêm IT Park, hoặc đi cà phê! Ngoài ra tôi còn đi tham quan nhiều nơi gần đó như tiệm massage, nhà thờ, nhà hàng. Tất cả đều rẻ hơn ở Nhật rất nhiều nên có thể tận hưởng thoải mái, đó thực sự là những kỷ niệm rất đẹp!
Vào cuối tuần, tôi đi TOPS, đi Oslob, tham gia tour Island Hopping, hoặc đi chơi nhảy bạt lò xo (trampoline)! Có những lần tôi bất ngờ tham gia vào các kế hoạch đông người, và nhờ đó lại kết thêm được bạn mới, rất vui!
Ngoài ra, dù tuổi tác cách biệt hoàn toàn, tôi phát hiện ra một anh học viên khoảng 30 tuổi có biệt danh là "Occhan" (cười) hóa ra từng học cùng trường với tôi ở Nhật, và điều đó khiến tôi thấy vui và gần gũi hơn, rồi chúng tôi trở nên thân thiết. Anh ấy chỉ ở lại một tuần thôi, nhưng cuối cùng khi mọi người tổ chức tiệc chia tay bất ngờ cho anh ấy tại PINO, tôi đã bật khóc mất... Tôi rất vui vì đã gặp được anh ấy, và mong có ngày được gặp lại.
Mục tiêu sắp tới của tôi là nâng cao điểm TOEIC, và tôi cũng muốn nâng trình độ tiếng Anh của mình lên mức đủ tự tin để đi trao đổi du học tại các nước nói tiếng Anh bản xứ mà không gặp khó khăn gì!
Và lời khuyên lớn nhất của tôi dành cho những bạn sắp sang là: trong thời gian ở đây tôi từng gặp sự cố làm mất thẻ tín dụng, lúc đó tiền mặt mang theo cũng gần như không còn nên tôi đã rất bối rối... Lúc đó nếu biết trước về cách chuyển tiền từ nước ngoài thì có lẽ tôi đã không phải hoảng loạn đến vậy! Trước đây trên blog của 3D cũng từng viết về vấn đề này, tôi nghĩ ai cũng nên biết trước để phòng khi có chuyện bất trắc, biết trước chắc chắn sẽ không thừa! Mọi người thực sự hãy hết sức cẩn thận với đồ có giá trị của mình nhé!!
Dù có nhiều sự cố xảy ra, nhưng kể cả những điều đó, tôi cũng đã có được rất nhiều trải nghiệm chỉ có thể có được ở Philippines, và thực sự đã gặp được nhiều người tốt! Tôi nhận ra rằng dù tiếng Anh chưa hoàn hảo, mình vẫn có thể thân thiết với người nước ngoài, và cả việc học lẫn các mối quan hệ đều có thể thay đổi tự do tùy theo ý chí và hành động của bản thân mình.
Nếu bạn thực sự chỉ muốn tập trung học tiếng Anh, thì hãy kiên quyết không để bị cám dỗ mà ở lì trong phòng tự học! Nhưng nếu đây là lần đầu bạn du học đảo Cebu, thì tôi nghĩ 3D ACADEMY là ngôi trường tuyệt vời nhất, vì chi phí du học rẻ, lại có rất nhiều học viên, nên bạn vừa có thể tận hưởng tham quan du lịch, vừa có thể học tiếng Anh thật tốt!