

– Vì sao chị lại chọn khóa học Thể dục?
Đây là lần đầu tiên kể từ thời sinh viên tôi mới có nhiều thời gian rảnh đến vậy, nên tôi muốn nhân cơ hội này đạt được điều gì đó ngoài tiếng Anh. Là một y tá, tôi nghĩ mình cần có sức khỏe tốt hơn, vì vậy tôi đã chọn khóa học Thể dục.
Ngoài ra, tôi cũng lo rằng lịch học 7 tiết mỗi ngày sẽ quá sức với một người chưa quen "tư duy bằng tiếng Anh" như tôi. Vì vậy, tôi nghĩ vừa học tiếng Anh vừa vận động cơ thể vừa phải sẽ là một mũi tên trúng hai đích, và đó cũng là một trong những lý do tôi chọn khóa này.
– Vậy là chị muốn tách riêng thời gian học tiếng Anh và thời gian vận động?
Đúng vậy. Nhưng ngay cả khi tập thể dục, huấn luyện viên cũng hướng dẫn bằng tiếng Anh, nên đó cũng là lúc tôi được luyện tiếng Anh.
– Về khóa học Thể dục đó, cụ thể quá trình tập luyện diễn ra như thế nào?
Trước tiên, tôi chạy bộ 20 phút trên máy chạy (treadmill). Ngay sau đó là chuyển sang bài tập tăng cơ. Vào ngày đầu tiên du học, tôi được hỏi "mục đích tập luyện của bạn là gì", "có bộ phận cơ nào bạn muốn tập trung rèn luyện không", rồi dựa theo đó mà thực đơn tập luyện được thiết kế riêng cho từng người. Ví dụ thứ Hai tập trung vào cơ chân, thứ Ba là cơ tay, cứ như vậy.
Mỗi ngày có khoảng 10-12 bài tập nên khá vất vả (cười). Tất nhiên là có thời gian nghỉ giữa giờ nên không đến mức quá sức, nhưng nếu không có ý chí mạnh mẽ thì việc duy trì tập luyện 1 tiếng rưỡi mỗi ngày quả thực không dễ dàng. Nhưng tôi đã kiên trì suốt 1 tháng mà không nghỉ buổi nào, nên giờ khi hoàn thành xong tôi cảm thấy vô cùng tự hào.
– Sau khi hoàn thành trọn vẹn khóa học Thể dục trong 1 tháng, chị có cảm nhận được kết quả gì cho bản thân không?
Tôi cảm nhận được kết quả rất rõ rệt. Nhờ tập luyện gần như mỗi ngày và chú ý không ăn uống quá đà, tôi đã giảm cân, vòng bụng cũng săn chắc hơn hẳn, thực sự rất hài lòng. Vì đã đến tận đảo Cebu nên tôi rất muốn ra những bãi biển xinh đẹp, thế nên việc giảm cân thành công khiến tôi vui vô cùng. Nếu chỉ 1 tháng mà đã thay đổi được nhiều đến vậy, tôi nghĩ nếu ở lại 3 tháng thì chắc chắn có thể thay đổi hoàn toàn vóc dáng.
– Vào cuối tuần chị có đi biển hay đi đảo chơi không?
Tuần nào tôi cũng đi cả. Đó chính là động lực để tôi cố gắng học tiếng Anh và tập thể dục trong tuần (cười). Chuyến school trip đến đảo Kaohagan cũng rất tuyệt.
Tôi cũng đã một mình đi đảo Bantayan. Khi kể với giáo viên học 1 kèm 1 rằng mình đi một mình, cô ấy đã ngạc nhiên hỏi "Sao lại đi một mình vậy!?" (cười). Nhưng nếu đi cùng bạn người Nhật thì kiểu gì cũng nói chuyện bằng tiếng Nhật, như vậy sẽ chẳng học được gì. Vì phải đi một mình đến nơi xa và trở về an toàn, tôi đã hỏi giáo viên rất nhiều điều.
Giáo viên đã chỉ cho tôi rất nhiều thứ, từ giá thuê xe máy thông thường cho đến cách dùng từ phù hợp trong từng tình huống. Đó cũng là một cách học tiếng Anh và trở thành một kỷ niệm đẹp.
– Chuyến school trip đến đảo Kaohagan mà chị vừa nhắc tới thì như thế nào?
Tôi thực sự thấy may mắn vì đã đi đảo Kaohagan. Ban đầu tôi cũng phân vân không biết có nên đi hay không, vì đi cùng school trip nghĩa là đi cùng những người bạn đã thân quen, sợ rằng lại nói chuyện bằng tiếng Nhật mất.
Nhưng khi nghe nói chương trình thăm nhà dân (home visit) là chương trình độc quyền của 3D ACADEMY, tôi đã quyết định đi thử. Khi thực sự đến nơi, tôi được tận mắt chứng kiến cuộc sống của người dân trên đảo - nơi hầu như không có điện, và đó là một trải nghiệm tuyệt vời để hiểu thêm về một nền văn hóa khác. Không chỉ là biển đẹp, tôi còn được hòa mình vào cuộc sống của người dân đảo, đó thực sự là một trải nghiệm vô cùng quý giá.
Bọn trẻ trên đảo cũng không nói được nhiều tiếng Anh, nhưng người dân trên đảo rất tốt bụng và cởi mở, tôi thực sự xúc động khi cảm nhận được rằng trái tim có thể kết nối với trái tim. Tôi đến đây để học tiếng Anh, nhưng không chỉ dừng lại ở những kỹ năng đó, tôi còn học được điều gì đó thuộc về bản chất con người, như mong muốn "chia sẻ cảm xúc với ai đó" hay "kết nối trái tim với ai đó".
– Chị cũng đã đến Moalboal phải không?
Vâng, tôi đã đến White Beach. Lần này tôi cũng đi một mình, và khi đang ngồi một mình trên bãi cát thì có mấy bạn sinh viên đại học địa phương bắt chuyện và mời tôi đến nhà nghỉ (cottage) của họ chơi.
Chúng tôi cùng ăn trưa món ăn địa phương, cùng hát hò với nhau. Ngoài ra, họ còn dạy tôi về văn hóa Philippines bằng tiếng Anh, còn tôi thì kể cho họ nghe về văn hóa Nhật Bản cũng bằng tiếng Anh. Việc có thể giao lưu văn hóa hoàn toàn bằng tiếng Anh đã giúp tôi tự tin hơn rất nhiều.
– Có giờ học nào để lại ấn tượng sâu sắc với chị không?
Thực sự tất cả các giáo viên đều rất tốt, ai cũng để lại ấn tượng sâu đậm với tôi. Trước khi đến đảo Cebu, tôi có nghe nói có thể sẽ có giọng địa phương Philippines, nhưng thực tế hoàn toàn không có, và rất dễ nghe. Ngay cả khi tôi không hiểu, các giáo viên cũng đổi cách diễn đạt khác hoặc nói chậm lại, giúp tôi rất nhiều.
Ngoài ra, vì là y tá nên tôi rất quan tâm đến hệ thống y tế của Philippines. Bởi Philippines dù được xem là một trong những quốc gia còn nghèo, nhưng lại có nhiều gia đình đông con, đúng không? Ngay cả những câu hỏi đơn giản như vậy tôi cũng đem ra hỏi thẳng và đều được giáo viên trả lời rất tận tình.
– Vậy là chị còn học được nhiều điều ngoài tiếng Anh nữa.
Đúng vậy. Các giáo viên đã đáp ứng rất nhiệt tình nhu cầu muốn tìm hiểu về văn hóa và hệ thống xã hội Philippines ngoài tiếng Anh của tôi, nên dù 1 tháng trôi qua rất nhanh nhưng lại vô cùng trọn vẹn.
Với từ vựng và ngữ pháp thì tôi có thể tự học được, nhưng với phát âm, nói và nghe thì tôi nghĩ tự học một mình sẽ có giới hạn nhất định. Vì vậy, dù chỉ trong 1 tháng ngắn ngủi, nhưng nhờ được nói và nghe tiếng Anh thật nhiều, được sửa câu liên tục, tôi cảm nhận rõ khả năng hội thoại và phát âm của mình đã được mài giũa hơn hẳn.
Ngay cả khi ở đảo Bantayan, lúc nói chuyện tiếng Anh với người Mỹ và người Ý, tôi được khen "Phát âm của bạn rõ nên tiếng Anh rất dễ nghe", điều đó khiến tôi rất vui, và tôi cảm thấy như thành quả của 1 tháng đã được đền đáp xứng đáng, giúp tôi tự tin hơn hẳn.
– Có vẻ chị đã học tập rất nghiêm khắc với bản thân.
Tôi đã cố gắng hết sức không nói tiếng Nhật. Học đến 3 giờ chiều, sau đó tập thể dục 2 tiếng thì mệt lử luôn (cười). Sau đó chỉ còn tắm rửa, ăn cơm rồi đi ngủ. Vì tôi ngủ lúc 9 giờ tối nên thức dậy vào khoảng 4 giờ sáng, lúc đó chưa ai dậy cả nên tôi có thể học trong một môi trường rất tập trung. Vì vậy, khu căng tin và phòng tự học mở cửa 24 giờ thực sự rất đáng quý với tôi.
– Còn bữa ăn ở trường thì sao?
Tôi từng nghĩ Philippines hầu như không có rau, nhưng bữa nào cũng có rau nên tôi rất biết ơn. Ngoài ra, bữa ăn theo hình thức buffet nên tôi có thể tự điều chỉnh, ví dụ như ăn nhiều thịt hơn và giảm bớt tinh bột, điều đó cũng rất tốt.
Ngoài ra, thực đơn đặc biệt của đầu bếp Ueno cũng khiến tôi rất vui. Tôi thấy thật tuyệt vì hoàn toàn không có vấn đề gì về chuyện ăn uống cả.
– Chị dự định sẽ vận dụng những gì đã học được ở đây như thế nào trong tương lai?
Giờ đây tôi đã có đủ vốn tiếng Anh để có thể tự đi du lịch một mình, nên tôi muốn tiếp tục kiên trì tự học để nói tiếng Anh giỏi hơn nữa. Và vì là y tá, tôi mong muốn không chỉ giao tiếp hàng ngày mà còn có thể nâng cao trình độ để tự tin trả lời khi được người nước ngoài hỏi về những vấn đề chuyên môn.