Trang chủ > Thư viện ảnh & Blog > Trải nghiệm du học > Làm mới cả công việc lẫn cuộc sống! Chị Michelle, cựu y tá, kể về 3 tháng du học tại đảo Cebu
Student Voices

Làm mới cả công việc lẫn cuộc sống! Chị Michelle, cựu y tá, kể về 3 tháng du học tại đảo Cebu

20 tháng 1, 2020 Shin

Làm mới cả công việc lẫn cuộc sống! Chị Michelle, cựu y tá, kể về 3 tháng du học tại đảo Cebu
Chương 1

Những ngày làm y tá chạm đến giới hạn|Nỗi bất an “Liệu cứ thế này thì cả đời mình sẽ kết thúc sao?”

“Không để ý mà em đã làm được 4 năm rồi đấy. Cứ định nghỉ, định nghỉ mãi mà không nghỉ được.”

Những ngày làm y tá của chị Michelle chưa bao giờ là dễ dàng. Công việc ở khoa lâm sàng là chuỗi ngày trực luân phiên ca ngày, ca đêm, khiến chị kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Thêm vào đó, mối quan hệ nơi công sở cũng không mấy êm đẹp — mỗi khi có người nghỉ việc, gánh nặng lại dồn thêm lên vai những người ở lại. Cứ thế, trong vòng xoáy tiêu cực ấy, chị luôn thầm nghĩ “Mình muốn nghỉ việc rồi.”

Thế nhưng vì đặc thù nghề y tá, trong lòng chị luôn có cảm giác “không thể dễ dàng bỏ ngang”. “Mất bao công sức mới lấy được chứng chỉ hành nghề quốc gia”, “bỏ bệnh nhân thì áy náy quá”, “mọi người xung quanh còn cố gắng hơn mình nhiều”. Bị trói buộc bởi những suy nghĩ “phải như thế này mới đúng” như vậy, chị cứ mãi kìm nén tiếng lòng thật của mình ngày qua ngày.

“Nhưng có một ngày, tình cờ nhìn mình trong gương, em chợt nghĩ ‘Cứ thế này thì có khi cả đời mình sẽ kết thúc như vậy mất.’ Một cuộc đời chỉ có công việc, ngày nào cũng chỉ đi đi về về giữa nhà và chỗ làm, chẳng có gì thay đổi. Nghĩ đến việc điều này còn tiếp diễn thêm 10 năm, 20 năm nữa, em thấy rùng mình.”

Nghề y tá là một công việc đáng tự hào. Nhưng khi tự hỏi liệu công việc ấy có mang lại hạnh phúc cho chính cuộc đời mình hay không, chị lại không thể trả lời rõ ràng. Cứ mãi sống “vì người khác”, chị dần cảm nhận được bản thân đang bị bào mòn từng chút một.

Vào lúc đó, điều trào dâng trong lòng chị là một khát khao mãnh liệt: “Muốn thay đổi bản thân mình lúc này”, “muốn được làm mới lại cuộc đời một lần”. Nhưng tại thời điểm ấy, chị hoàn toàn chưa có kế hoạch gì cho việc sẽ làm gì sau khi nghỉ việc. “Lúc đó em chỉ nghĩ được mỗi một điều, là phải thoát ra khỏi môi trường hiện tại thôi.”

Và cuộc “trốn chạy” ấy, cuối cùng lại trở thành bước ngoặt lớn dẫn chị đến với hành trình du học tại đảo Cebu.

Chương 2

Bước ngoặt đến từ một mẩu quảng cáo trên tàu điện|Ý nghĩ du học chợt lóe lên trong đầu

“Lúc đó em chỉ đang ngồi trên tàu điện một cách vô định thôi. Nhưng khoảnh khắc ấy thì đến giờ em vẫn còn nhớ rõ.”

Dù đã quyết định nghỉ việc y tá, chị Michelle vẫn chưa có một hình dung rõ ràng nào cho tương lai sau khi nghỉ. Chị không có điều gì cụ thể muốn làm, trong lòng chỉ có duy nhất một cảm giác: muốn rời khỏi nơi mình đang ở.

Rồi vào một ngày nọ, trên chuyến tàu điện sau giờ làm, một mẩu quảng cáo trong toa tàu bỗng lọt vào mắt chị. Dòng chữ trên đó viết rằng:

“Bạn có muốn thử thay đổi cuộc đời mình ở nước ngoài không?”

“Ơ, nước ngoài? Du học?” Câu nói ấy, không hiểu sao lại len lỏi vào lòng chị một cách nhẹ nhàng đến lạ.

“Trước đó em vẫn nghĩ du học là chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Em nghĩ đó là thế giới của những người nói tiếng Anh trôi chảy, chẳng dính dáng gì đến em. Nhưng không hiểu sao hôm đó, em lại nghĩ ‘À, biết đâu cũng được đấy…’”

Vừa về đến nhà, chị Michelle liền lấy điện thoại ra tìm kiếm những từ khóa như “du học cho người đi làm”, “học tiếng Anh ở nước ngoài”. Không biết tự lúc nào, chị đã đọc ngấu nghiến hàng giờ liền các blog và bài chia sẻ kinh nghiệm du học. Và càng đọc, cảm giác “biết đâu mình có thể thực sự thử sức” trong chị lại càng lớn dần lên.

“Thật ra từ hồi còn đi học, em đã luôn ao ước ‘giá mà mình nói được tiếng Anh’. Nhưng trường y tá thì bận, rồi đi làm lại càng không có thời gian nghĩ đến chuyện đó… Em đã quên mất ước mơ ấy từ lâu, nhưng lúc đó em nghĩ ‘biết đâu bây giờ mình làm được’.”

Từ đó trở đi, lịch sử tìm kiếm trên điện thoại của chị ngập tràn từ khóa “du học”. Điểm đến, chi phí, trường học, sinh hoạt, an ninh… có rất nhiều điều khiến chị lo lắng, nhưng cảm giác háo hức muốn bắt đầu một điều gì đó mới mẻ vẫn lấn át tất cả.

Rồi vào một lúc nào đó, từ khóa “du học đảo Cebu” bất chợt hiện lên.

“Ơ? Philippines cũng nói tiếng Anh à? Mà lại còn rẻ nữa?”

Và từ đó, “chế độ du học nghiêm túc” của chị Michelle chính thức bắt đầu.

Chương 3

Lý do chọn đảo Cebu và 3D ACADEMY

“Ban đầu em cứ nghĩ, ‘học 1 kèm 1 mà lại rẻ’ thì làm gì có chuyện ngon vậy trên đời.”

Trong lúc mong muốn du học của chị Michelle ngày một lớn dần, điều mà chị bắt đầu chú ý đến chính là “du học Philippines, đảo Cebu”.

Trước đó, hình dung của chị về du học chủ yếu là các nước Âu Mỹ — Mỹ, Canada, Úc — còn Philippines hoàn toàn nằm ngoài tầm mắt. Nhưng càng tìm hiểu, chị càng nhận ra đây là môi trường vô cùng lý tưởng cho người lần đầu du học: chi phí rẻ vượt trội, các lớp học chủ yếu theo hình thức 1 kèm 1, và nhiều trường có cả nhân viên người Nhật hỗ trợ.

“Lúc mới tìm hiểu, thật lòng em thấy ‘rẻ quá lại thấy bất an’. Nhưng xem các bài blog, video YouTube chia sẻ kinh nghiệm rồi, em lại nghĩ ‘biết đâu Philippines mới chính là nơi hợp với người mới bắt đầu’.”

Và trong vô số trường ngoại ngữ, ngôi trường mà chị Michelle lựa chọn chính là 3D ACADEMY.

Lý do lựa chọn, nói thẳng ra, chính là “sự hợp lý về chi phí” và “cảm giác an tâm”.

“3D ACADEMY xuất hiện trong rất nhiều bài chia sẻ kinh nghiệm của mọi người. Nào là ‘đồ ăn hợp khẩu vị người Nhật, ngon lắm’, nào là ‘có nhân viên người Nhật thường trực nên yên tâm’. Vì là lần đầu ra nước ngoài, nên những chi tiết nhỏ khiến mình an tâm như vậy lại có ý nghĩa rất lớn.”

Ngoài ra, việc lớp học chủ yếu theo hình thức học 1 kèm 1 cũng là một yếu tố quyết định lớn. Với chị Michelle — người không giỏi nói trước đám đông và luôn lo sợ bị bỏ lại phía sau trong lớp học đông người — một môi trường có thể luyện tiếng Anh kỹ lưỡng theo hình thức 1-1 quả là lý tưởng.

“Nói thật thì giá cả đúng là yếu tố quyết định lớn nhất (cười). Nhưng không chỉ có giá, mà còn có cảm giác an tâm khiến em nghĩ ‘chỗ này chắc ổn đây’.”

Không biết tự lúc nào, sự tò mò đơn thuần khi tìm kiếm thông tin trên mạng đã biến thành một kế hoạch hành động cụ thể.

“Mình sẽ đến ngôi trường này. Mình sẽ tự mắt mình đi ngắm nhìn một khung cảnh khác hẳn trước đây.”

Và như thế, cuối cùng chị Michelle đã quyết định “du học ngôn ngữ 3 tháng tại 3D ACADEMY”. Đó cũng chính là bước chân đầu tiên cho một khởi đầu mới trong cuộc đời chị.

Chương 4

Lần đầu sống ở nước ngoài|Tháng đầu tiên là chuỗi ngày sốc văn hóa liên tiếp

“Ôi, tháng đầu tiên thật sự vất vả lắm. Ngày nào cũng là một cú sốc văn hóa nối tiếp cú sốc văn hóa khác.”

Chờ đợi chị Michelle khi đặt chân đến đảo Cebu không chỉ là bầu không khí rạng rỡ của xứ nhiệt đới. Cuộc sống nước ngoài đầu tiên bắt đầu trong sự đan xen giữa kỳ vọng và lo lắng. Chị kể rằng cả tuần đầu tiên, chị chỉ dồn hết sức để “làm quen” với mọi thứ.

Điều đầu tiên khiến chị bối rối chính là sự khác biệt về vệ sinh.

“Ở bệnh viện Nhật, sạch sẽ là điều đương nhiên mà. Vì từng làm y tá nên em rất nhạy cảm với vấn đề vệ sinh… Áp lực nước ở nhà vệ sinh, vòi sen trong ký túc xá, rồi chuyện nước máy không uống được — ban đầu em căng thẳng lắm.”

Điều khiến chị bất ngờ hơn nữa là sự khác biệt về khái niệm thời gian. Ở Philippines có cái gọi là “giờ Philippines” — mọi việc không diễn ra đúng như kế hoạch là chuyện thường ngày. Giáo viên đến trễ vài phút, việc sửa chữa cơ sở vật chất chậm hơn dự kiến… “Những chuyện mà ở Nhật chắc chắn sẽ bị phàn nàn, thì ở Philippines lại được cho qua với câu ‘thôi kệ đi’ (cười). Nhưng nếu cứ khó chịu vì từng chuyện nhỏ nhặt như vậy thì không bao giờ hết được. Dần dần em cũng học được cách nghĩ ‘thôi cũng được’.”

Rào cản ngôn ngữ cũng lớn hơn tưởng tượng rất nhiều. Bài học tất nhiên bằng tiếng Anh. Dù đầu óc hiểu, nhưng khi thực sự phải giao tiếp bằng tiếng Anh, ban đầu chị không thể bật ra lời nào. “Em vừa không nghe hiểu được, vừa không thể truyền đạt điều mình muốn nói. Em cảm thấy mình thật bất lực. Dù giáo viên kiên nhẫn chờ đợi, nhưng ngày nào sau giờ học em cũng tự trách bản thân, kiểu ‘lúc đó giá mà mình nói được như thế này…’”

Thế nhưng, từng chút một, chậm rãi, một điều gì đó trong lòng chị Michelle bắt đầu thay đổi.

Là khi kết thúc buổi học, giáo viên mỉm cười nói “Good job!”. Là khi cùng người bạn cùng phòng ở ký túc xá trò chuyện đến tận khuya bằng vốn tiếng Anh còn vụng về. Là niềm vui nho nhỏ khi tự nhiên buột miệng nói được “Thank you!” ở quán cà phê gần đó.

“Ở đây có những khoảnh khắc mà em có thể công nhận ‘bản thân đang cố gắng’ — điều mà ở Nhật em chưa từng cảm nhận được.”

Khi tháng đầu tiên gần kết thúc, chị dần quen với cuộc sống ở đảo Cebu cũng như phong cách học tại 3D. Và những khoảnh khắc khiến chị cảm thấy “vui” cũng dần nhiều lên.

Chương 5

Tiếng Anh đã thông rồi!|Trải nghiệm thành công đầu tiên và cảm nhận rõ sự trưởng thành

“Khi giáo viên nói với em rằng ‘Tiếng Anh của em tiến bộ rồi đấy’, em suýt bật khóc.”

Khi đã dần quen với cuộc sống ở Cebu, cảm nhận của chị Michelle về tiếng Anh cũng bắt đầu thay đổi. Những buổi học tiếng Anh mà ban đầu chị “chẳng nghe hiểu gì, chẳng nói được gì” dần xuất hiện nhiều hơn những khoảnh khắc “lời nói chạm đến người nghe”, “cảm xúc được truyền tải”.

“Có một hôm, trong buổi trò chuyện tự do với giáo viên, tự nhiên em nói trôi chảy đến mức chính em cũng bất ngờ. ‘Ơ, mình đang nói chuyện bằng tiếng Anh đàng hoàng rồi này!’ — em vui lắm.”

Không chỉ nhớ được các mẫu câu tiếng Anh, chị còn có thể “sử dụng” chúng. Hơn nữa, cảm giác những câu nói ấy bật ra một cách tự nhiên — đó chính là “sự trưởng thành thực sự” mà không điểm số bài kiểm tra nào có thể đo được.

“Hồi đầu, ngày nào sau giờ học em cũng thấy tiếc nuối. Kiểu ‘rõ ràng mình biết cách nói đó mà!’, ‘giá mà nói được như thế thì đã truyền đạt được rồi…’ Thế nên tối hôm đó em nhất định phải tra cứu lại, rồi hôm sau lại chủ động nhắc đến chủ đề đó với giáo viên để ‘phục thù’ (cười).”

Nỗ lực lặp đi lặp lại ấy dần dần cho thấy kết quả. Số mẫu câu có thể dùng trong lớp học nhiều lên, cuộc trò chuyện trở nên trôi chảy hơn. Khả năng nghe cũng vậy — chỉ cần dựa vào biểu cảm và ngữ điệu của người đối diện, chị đã có thể hiểu được khoảng 80% nội dung. Nhờ đó chị tự tin hơn, gương mặt và giọng nói cũng ngày một tươi sáng hơn.

“Em nhận ra việc tiếng Anh của mình được hiểu lại vui đến vậy. Nói được điều mình muốn nói, cùng cười với nhau, và thực sự truyền đạt được ý mình. Niềm vui đó đã tiếp thêm động lực cho em, khiến em muốn nói nhiều hơn, muốn học nhiều hơn nữa.”

Hơn nữa, sự nỗ lực của chị Michelle cũng được các giáo viên cảm nhận rõ. Một hôm, cuối buổi học, giáo viên đã nói với chị thế này.

“Michelle, your English has really improved. I’m so proud of you.”

Chị kể lại rằng nghe câu nói ấy, mắt chị bỗng nhòe đi. Được ai đó nói rằng “em đang cố gắng đấy” — đó là khoảnh khắc khiến chị một lần nữa cảm nhận được điều ấy có sức mạnh lớn lao đến nhường nào.

“Những nỗ lực mà ở Nhật vốn được xem là ‘đương nhiên’, thì ở Cebu lại được ghi nhận đàng hoàng. Qua những trải nghiệm được công nhận như vậy, em cảm thấy bản thân mình cũng trở nên tích cực hơn.”

Từ khoảng thời gian này, chị Michelle bắt đầu nhìn nhận cuộc sống du học theo hướng tích cực hơn. Từ những ngày ngôn ngữ là bức tường ngăn cách, chuyển sang những ngày ngôn ngữ trở thành “cây cầu” kết nối. Việc nói tiếng Anh, tự lúc nào, đã trở thành một niềm vui.

Chương 6

Ngày nghỉ là “phần thưởng của cuộc đời”|Cuộc sống xứ nhiệt đới cùng những người bạn

“Học hành tất nhiên quan trọng, nhưng em nghĩ sức hút của đảo Cebu còn nằm ở cả ‘những giờ phút nghỉ ngơi’ nữa.”

Vào các ngày trong tuần, chị Michelle miệt mài học từ sáng đến chiều, nhưng cuối tuần lại hoàn toàn khác — đó là “thời gian tự thưởng cho bản thân”. Bầu không khí rạng rỡ của xứ nhiệt đới Philippines - đảo Cebu, cùng khoảng thời gian bên những người bạn tụ họp nơi đây, đã trở thành thời gian tái tạo năng lượng vô giá đối với chị.

“Cứ đến thứ Bảy là mọi người lại hào hứng hỏi nhau ‘đi đâu đây?’ (cười). Ban đầu em nghĩ ngôn ngữ còn chưa rành thì đi xa chắc không nổi đâu, vậy mà lại đi được, bất ngờ ghê.”

Cùng các bạn học người Nhật, và các du học sinh đến từ Đài Loan, Hàn Quốc, Việt Nam, chị lập thành từng nhóm nhỏ để cùng nhau đi chơi —

Thác Kawasan hay Moalboal với làn nước biển trong xanh trải dài Mua sắm ở trung tâm thương mại lớn và khám phá món ăn địa phương Uống bia San Miguel trên bãi biển lúc chiều tà, cùng những câu chuyện không dứt

“Khi tiếng Anh dần nói được, mỗi lần đi chơi cùng mọi người, ai cũng tự nhiên bảo nhau ‘nói tiếng Anh đi!’ Ban đầu còn ngượng ngùng, nhưng chỉ cần vừa cười vừa cố gắng truyền đạt, khoảng cách giữa mọi người lại được rút ngắn rất nhiều.”

Trong trường ngoại ngữ, độ tuổi và quốc tịch của mọi người đều khác nhau. Cũng chính vì thế, không có sự dè dặt kỳ lạ nào, ai cũng có thể là chính mình khi giao lưu. “Bỏ được lớp ‘áo giáp’ kiểu ‘là người đi làm thì phải thế này’, ‘là y tá thì phải như thế kia’ khiến em nhẹ nhõm hẳn. Bị các em nhỏ tuổi hơn trêu chọc, hay bị bạn bè nước ngoài chỉ ra sự khác biệt văn hóa — tất cả đều mới mẻ.”

Những kỷ niệm ngày nghỉ bình dị giờ đây đã trở thành báu vật. Dù không phải điểm du lịch đặc biệt gì, những giờ phút cùng nhau cười nói bên bàn ăn, khoảnh khắc chụp ảnh cùng nhau, hay những đêm ngắm hoàng hôn và trò chuyện — tất cả những điều đó, đối với chị Michelle, đều là “thời gian giúp mình lấy lại chính mình”.

“Ở Nhật, em luôn nghĩ ‘thời gian đồng nghĩa với công việc’, nhưng ở Cebu, em lại cảm thấy ‘thời gian là để kết nối với con người’. À, thì ra sống như thế này cũng được đấy chứ.”

Không chỉ là những ngày bận rộn làm việc, mà còn là những ngày thả lỏng vai, sống với nụ cười. Sự phóng khoáng và tươi sáng của đảo Cebu đã nhẹ nhàng gỡ bỏ những căng thẳng trong lòng chị Michelle.

Chương 7

Cách suy nghĩ đã thay đổi|Coi trọng “tiếng nói của bản thân” hơn “ánh mắt người khác”

“Từ khi đến Cebu, em ít để ý đến ‘ánh mắt người khác’ hơn hẳn. Đó là một sự thay đổi rất lớn đối với em.”

Chị Michelle kể rằng khi còn làm y tá ở Nhật, chị luôn để ý đến việc mình được người khác nhìn nhận ra sao. Ánh mắt của đàn em nơi công sở, sự đánh giá từ cấp trên, phản ứng của bệnh nhân… Ngay cả trong đời sống cá nhân, chị cũng liên tục tự tạo áp lực cho bản thân với những suy nghĩ như “phải chỉn chu”, “vì mình là người lớn rồi”.

“Nhưng người dân Cebu, theo nghĩa tốt, lại sống rất đúng với bản thân mình. Có người tự nhiên hát to giữa đường, hay giáo viên cười lăn cười bò ngay trong giờ học (cười). Nhìn hình ảnh đó, em dần nghĩ ‘Ơ, hóa ra mình cũng không cần phải gồng lên như vậy.’”

Tiếp xúc với sự tươi sáng và phóng khoáng của người Philippines, chị dần dần thoát ra khỏi hình ảnh một con người luôn cố gắng đáp ứng kỳ vọng của người khác.

Chẳng hạn, sai trong giờ học cũng không còn thấy xấu hổ. Chụp ảnh trong các hoạt động cuối tuần, làm mặt xấu cũng chẳng bận tâm. Ở quán cà phê, nếu tiếng Anh không thông thì cứ cười và ra dấu để diễn đạt.

“Những điều mà trước đây em vẫn nghĩ ‘xấu hổ lắm, thôi không làm đâu…’, thì ở Cebu em lại có thể làm một cách tự nhiên. Bởi em cảm nhận được rằng dù mình không phải là một ‘phiên bản chỉn chu’, mọi người vẫn chấp nhận em như vậy.”

Sự thay đổi này, còn hơn cả việc tiếng Anh tiến bộ, đã trở thành một tài sản lớn đối với chị Michelle. So với “sự đúng đắn”, điều quan trọng hơn là “bản thân có thấy thoải mái hay không”. So với “được người khác đánh giá cao”, điều quan trọng hơn là “bản thân có cảm thấy thỏa đáng hay không”.

“Hồi còn ở Nhật, điều quan trọng nhất với em là ‘không được thất bại’, nhưng từ khi đến Cebu, em cảm thấy điều quan trọng lại trở thành ‘tận hưởng’ và ‘dám thử thách’.”

Nhờ vậy, chị Michelle cảm thấy cuộc sống của mình trở nên dễ chịu hơn hẳn so với trước đây. Việc so sánh bản thân với người khác rồi buồn bã, hay vì lo lắng người khác nghĩ gì mà không dám hành động, cũng đã giảm đi nhiều.

“Mục đích ban đầu là học tiếng Anh, nhưng không hay biết, ngay cả ‘thói quen sống’ của em cũng đã thay đổi. 3 tháng ở Cebu, em nghĩ đó là khoảng thời gian giúp em tìm lại chính mình, còn hơn cả việc học tiếng Anh nữa.”

Chương 8

Tốt nghiệp xong chưa có kế hoạch gì!?|Vậy mà lý do khiến nỗi bất an biến mất

“Thật lòng mà nói… kế hoạch sau khi tốt nghiệp của em vẫn chưa quyết định gì cả (cười).”

Khi hành trình du học 3 tháng bước vào giai đoạn cuối, hỏi chị Michelle rằng “sau khi tốt nghiệp thì sao?”, đó chính là câu trả lời nhận được. Có lẽ chị của trước đây sẽ trả lời rằng “tình trạng như vậy chỉ toàn là bất an thôi”. Nhưng sau những trải nghiệm ở Cebu, giờ đây chị đã có thể nhìn nhận việc “chưa có kế hoạch” ấy theo hướng tích cực.

“Tất nhiên, sau khi về nước sẽ sống thế nào cũng là điều quan trọng. Nhưng bây giờ, em đã có thể nghĩ rằng ‘chưa quyết định gì cũng không sao cả’.”

Đằng sau đó là việc chị đã tìm được “trục giá trị của riêng mình” tại Cebu. “Đã nói được tiếng Anh”, “đã sống được ở nước ngoài”, “đã cùng bạn bè cười đùa” — những trải nghiệm ấy dần dần tạo thành cảm giác tự tin nhỏ bé rằng “hóa ra mình cũng làm được đấy chứ”.

“Trước đây em luôn nôn nóng với suy nghĩ ‘phải trở thành cái gì đó’, ‘phải quyết định thật nhanh’, nhưng ở Cebu, em lại cảm thấy ‘chỉ cần là mình của hiện tại cũng đã đủ giá trị rồi’. Chỉ riêng điều đó thôi cũng khiến lòng em nhẹ nhõm hẳn.”

Có thể sau này chị sẽ đi Working Holiday. Cũng có thể chị sẽ quay lại Cebu một lần nữa. Hoặc cũng có thể, chị sẽ mở ra một cánh cửa hoàn toàn khác cho cuộc đời mình.

“Em đã có thể nghĩ rằng không có lựa chọn nào là ‘đáp án đúng’ cả, mà lựa chọn nào cũng đều ổn.”

Và hơn hết, còn một sự thay đổi lớn khác nữa.

“Cảm giác ‘phải quay lại làm y tá’ như trước đây đã biến mất. Em nghĩ không cần phải miễn cưỡng quay lại chỉ vì có chứng chỉ hay vì sợ phí công sức. Em đã có thể thật lòng nghĩ rằng mình được phép lựa chọn điều mình muốn làm.”

Cảm giác vốn dĩ là “chưa có kế hoạch = bất an”, không hay biết đã chuyển thành “chưa có kế hoạch = tự do”. Có lẽ đó chính là “sự lựa chọn trong cách sống” mà nơi đây — đảo Cebu, cùng những con người chị gặp gỡ tại 3D ACADEMY — đã dạy cho chị.

“Cuộc đời mà, việc ‘quyết định’ thì quan trọng thật, nhưng em nghĩ cũng có cả sức mạnh của việc ‘chưa vội quyết định’ nữa. Em của bây giờ, em cảm thấy mình đã hiểu được một chút điều đó rồi.”

Chương 9

Gửi đến những y tá đang trăn trở giống mình|Thông điệp từ chị Michelle

“Nếu bây giờ có ai đang làm y tá mà trong lòng vẫn trăn trở ‘cứ thế này liệu có ổn không…’, em muốn nói với họ rằng: dừng lại một chút cũng không sao cả.”

Chị Michelle đã lặng lẽ nhưng đầy mạnh mẽ, chia sẻ với những y tá đang bị công việc hằng ngày cuốn đi và kiệt sức, giống như chính chị của trước đây.

“Y tá là công việc gánh vác cả tính mạng con người, nên trách nhiệm và áp lực đều rất nặng nề. Hơn nữa, còn có cả bầu không khí khó lòng mở miệng nói ra hai từ ‘nghỉ việc’ hay ‘nghỉ ngơi’. Chính vì thế, em nghĩ có rất nhiều người cứ cố chịu đựng cho đến khi cả tâm trí lẫn cơ thể chạm ngưỡng giới hạn.”

Nhưng trước khi chạm đến giới hạn ấy, việc lựa chọn “rời đi” cũng hoàn toàn không sao. Chị Michelle nói rằng, đó thậm chí còn là một hành động dũng cảm để bảo vệ chính mình.

“Nhờ đi du học, cuối cùng em mới nghĩ được rằng ‘mình được phép dùng cuộc đời của mình cho chính mình’. Trước đó, em luôn cố gắng vì bệnh nhân, vì nơi làm việc, vì ánh mắt xung quanh… nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì bản thân mình sẽ trở nên trống rỗng mất.”

Tất nhiên, du học không hẳn là “đáp án đúng” cho tất cả mọi người. Nhưng chắc chắn có những khung cảnh mà chỉ khi “thay đổi môi trường” ta mới có thể nhìn thấy được.

“Khi ra nước ngoài, lần đầu tiên em mới nhận ra ‘à, mình cười vì những điều như thế này’, hay ‘mình thích kiểu người như vậy’ — có rất nhiều khoảnh khắc giúp em hiểu thêm về chính mình. Vì vậy, em mong mọi người hãy thử bước một bước, dù nhỏ, vì chính bản thân mình.”

Điều chị Michelle nhận được tại đảo Cebu không chỉ là năng lực tiếng Anh. Hơn thế nữa, là việc chị có thể đối diện với chính mình, chấp nhận bản thân, và cảm thấy háo hức trước tương lai của chính mình. Đó mới chính là “thành quả lớn nhất” đối với chị.

“Dù bây giờ có vất vả, cũng không cần vội vàng đâu. Nếu đó là con đường do chính mình lựa chọn một cách nghiêm túc, thì dù dẫn đến đâu, em tin chắc mình sẽ không hối hận.”

Cuối cùng, chị Michelle hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn mỉm cười nói rằng:

“Cuộc đời mà, dù chưa có kế hoạch gì thì rồi cũng sẽ ổn thôi (cười).”

Chương 10

Lời kết|Cuộc đời, bất cứ lúc nào cũng có thể làm mới lại

3 tháng du học tại đảo Cebu. Với chị Michelle, đó không đơn thuần chỉ là khoảng thời gian để học tiếng Anh. Đó là một bước ngoặt lớn, nơi chị dừng lại dòng chảy cuộc đời mình một lần, để nhìn lại và tự hỏi: “Thực sự thì mình muốn sống như thế nào?”

“Cuộc sống ở Nhật, ngày nào cũng tất bật với công việc. Những ngày cứ nghĩ ‘muốn nghỉ việc’ nhưng lại sợ hãi trước câu hỏi ‘nếu nghỉ rồi thì sẽ ra sao’, nên không thể hành động được. Nhưng mẩu quảng cáo em tình cờ thấy trên tàu điện hôm ấy, đã từ từ thay đổi dòng chảy cuộc đời em.”

Nhờ mạnh dạn thay đổi môi trường sống, đường nét con người chị dần trở nên rõ ràng hơn. Cảm giác được sống như “Michelle nguyên bản”, không phải là “y tá”, cũng chẳng phải “một người đi làm mẫu mực”. Có lẽ, chính trải nghiệm ấy mới là “nút làm mới” lớn nhất đối với chị.

“Nếu cứ ở Nhật, chắc em sẽ tiếp tục làm việc suốt đời trong khi miệng vẫn nói ‘muốn nghỉ việc’. Nhưng khi đến Cebu, sống ở một vùng đất xa lạ, với những con người xa lạ, bằng một ngôn ngữ xa lạ… lần đầu tiên em nghĩ được rằng ‘dù chưa quyết định gì cả, mình vẫn có thể sống tiếp được’.”

Trong suốt buổi phỏng vấn, chị Michelle đã nhiều lần chia sẻ rằng “vui lắm”, “thật may vì đã đi”, “đó thực sự là khoảng thời gian quan trọng”. Và chị vẫn nhớ rõ từng chút một — những kỷ niệm cùng các giáo viên, chuyến đi cùng bạn bè, từng cuộc trò chuyện và nụ cười. Qua đó, có thể cảm nhận được chị đã tìm lại chính mình tại đảo Cebu nhiều đến nhường nào.

Nghe đến “cuộc đời chưa có kế hoạch”, người ta thường dễ liên tưởng đến sự bất an và rủi ro. Nhưng câu chuyện của chị Michelle lại một lần nữa cho ta thấy rằng, đôi khi chỉ cần “sống thật với cảm xúc của chính mình”, một cánh cửa mới cũng có thể mở ra.

Trong cuộc đời, không có gì gọi là “quá muộn” cả. Mong rằng câu chuyện của chị Michelle sẽ là một cái đẩy nhẹ nhàng phía sau lưng, tiếp thêm động lực cho ai đó ở đâu đó đang mong muốn được làm lại một lần nữa.

Trải nghiệm du học

Bạn cũng hãy trải nghiệm du học tại 3D ACADEMY.

Tư vấn miễn phí về lựa chọn khóa học, chi phí và thời điểm du học. Chúng tôi thường sẽ phản hồi trong vòng 1-2 ngày làm việc.