

"Nghỉ việc để ra nước ngoài." Nói thì dễ, nhưng để thực sự bước ra khỏi vùng an toàn ấy lại cần rất nhiều can đảm.
Nhân vật chúng tôi giới thiệu lần này là Lino, người đã trải qua 8 tuần du học tiếng Anh tại 3D ACADEMY. Sau khi tốt nghiệp trung học, cô bắt đầu sự nghiệp làm y tá, từng thử sức với chương trình Working Holiday tại Úc, rồi một lần nữa đối diện với chính mình và quyết tâm "học lại một cách nghiêm túc" tại một trường ngoại ngữ ở đảo Cebu. Đây là câu chuyện về hành trình đó.
Lý do khiến Lino quyết định du học Cebu chính là nỗi tiếc nuối cô cảm nhận được trong thời gian ở Úc. Bản thân từng tự tin tuyên bố rằng "sẽ trở về với khả năng nói tiếng Anh trôi chảy", nhưng thực tế lại không nói được như mong muốn. Đối diện với thực tế đó, Lino quyết tâm "học lại thật nghiêm túc một lần nữa", chọn 3D ACADEMY và bắt đầu cuộc sống chuyên tâm học tập mỗi ngày.
Những câu chuyện trong lớp học, phương pháp học tập, cách sử dụng thời gian sau giờ học, và cả những suy nghĩ về tương lai. Bài viết này sẽ chia sẻ chi tiết trải nghiệm của Lino qua 7 chương.
Đây chắc chắn là một câu chuyện thực tế đáng để tham khảo cho những ai đang cân nhắc du học ngôn ngữ, những ai đang tìm hiểu về Working Holiday, hay những y tá đang hướng đến con đường phát triển sự nghiệp ở nước ngoài. "Chuyến du học của những người đã thực sự nỗ lực hết mình chắc chắn sẽ có ý nghĩa." Sức nặng của câu nói ấy chắc chắn sẽ được truyền tải trọn vẹn qua câu chuyện của Lino.
"Tôi đã quyết tâm làm ít nhất 3 năm. Nhưng thật lòng thì ngày nào tôi cũng muốn nghỉ việc."
Lino bắt đầu làm y tá ngay sau khi tốt nghiệp trung học và hoàn thành chương trình đào tạo điều dưỡng. Đó là một công việc mang trọng trách với sinh mạng con người. Nó có ý nghĩa - nhưng thực tế công việc lại khắc nghiệt hơn cô tưởng tượng rất nhiều, những ngày tháng bị dồn ép cả về tinh thần lẫn thể lực cứ nối tiếp nhau. Áp lực từ các tiền bối, những ca trực đêm dường như không có hồi kết, gánh nặng khi phải đối diện với sinh mạng của bệnh nhân. Cô kể rằng đã nhiều lần muốn "nghỉ việc".
Dù vậy, Lino vẫn tự nhủ "trước mắt hãy cố gắng ít nhất 3 năm" và tiếp tục làm việc. Lý do là vì nếu bỏ cuộc giữa chừng, cô sợ mình sẽ mang tâm lý "vì khó khăn nên đã bỏ trốn", và rồi sẽ lặp lại điều tương tự ở nơi làm việc tiếp theo. Không thể dễ dàng chạy trốn. Cô đã tự nhắc nhở bản thân như vậy và cố gắng chịu đựng từng ngày.
Tuy nhiên, khi mốc 3 năm sắp đến gần, tình hình lại thay đổi thêm. Cô được giao nhiệm vụ đào tạo nhân viên mới, trở thành người mà các đàn em tin tưởng dựa vào. Dù muốn nghỉ việc, ánh mắt của mọi người xung quanh và trách nhiệm ngày càng đè nặng khiến việc rời đi càng trở nên khó khăn hơn.
Đúng lúc đó, bước ngoặt đã đến với "chuyến du lịch nước ngoài đầu tiên". Đó chỉ là một chuyến đi nhẹ nhàng theo lời rủ của bạn bè, nhưng lại trở thành cột mốc làm thay đổi lớn cuộc đời của Lino.
Người bạn đi cùng chuyến đó nói tiếng Anh rất giỏi, giao tiếp tự nhiên với người dân địa phương và tận hưởng chuyến đi một cách vui vẻ. Nhìn thấy hình ảnh đó, Lino đã thầm nghĩ từ tận đáy lòng: "Nói được tiếng Anh thật ngầu làm sao."
Ngoài ra, việc một người bạn học cùng trường điều dưỡng đi Working Holiday tại Úc cũng là một nguồn động lực lớn. Cuộc sống tự do nơi xứ người được truyền tải qua mạng xã hội. Hình ảnh người bạn ấy đã chọn một con đường hoàn toàn khác với mình và sống với nụ cười rạng rỡ đã thắp lên ngọn lửa mong muốn "được sống ở nước ngoài" vốn đã âm ỉ trong lòng Lino.
Kể từ đó, dù vẫn tiếp tục làm y tá, Lino luôn mang trong lòng mong muốn "được sống ở nước ngoài" và "muốn nói được tiếng Anh". Nhưng thực tế không dễ dàng như vậy, cô không tìm được thời điểm thích hợp để nghỉ việc, và những ngày tháng bận rộn với công việc cứ thế trôi qua.
Lino thực sự bước ra hành động vào năm 27 tuổi. Nhân dịp một người bạn nghỉ việc, cô cũng quyết định nghỉ việc theo.
"Nếu bỏ lỡ cơ hội này, có lẽ cả đời tôi sẽ không bao giờ đi được nữa."
Cô mạnh dạn nghỉ việc, vừa làm thêm tại khu nghỉ dưỡng để tích lũy tiền bạc, vừa bắt đầu chuẩn bị cho bước tiếp theo: chương trình Working Holiday tại Úc.
Không phải "một ngày nào đó", mà là "ngay bây giờ". Mùa xuân năm 27 tuổi, sau khi đưa ra quyết định đó, Lino đã nghỉ việc tại bệnh viện nơi cô gắn bó nhiều năm. Từ bỏ công việc ổn định như y tá tất nhiên rất đáng sợ. Nhưng cô nói rằng, việc để cho khát khao ra nước ngoài âm ỉ trong lòng bấy lâu trôi qua mãi mãi còn đáng sợ hơn.
Sau khi nghỉ việc, cô trải nghiệm công việc làm thêm nội trú tại một khu nghỉ dưỡng ở Okinawa. Vừa làm việc bên bờ biển, cô vừa dành thời gian nhìn lại chính mình. Vài tháng sau, cuối cùng cô cũng lên đường sang Úc theo chương trình Working Holiday.
"Trong 1 năm này, tôi sẽ trở về với khả năng nói tiếng Anh trôi chảy."
Lino đã tuyên bố như vậy với mọi người trước khi lên đường. Vài tuần đầu tiên tại Úc, cô sống cuộc sống ở trường ngoại ngữ. Cô cùng học tiếng Anh với các du học sinh đến từ khắp nơi trên thế giới, nhưng ban đầu cô bối rối khi giao tiếp bằng tiếng Anh và mãi không có được sự tự tin.
Sau đó, để xin visa thứ hai (gia hạn thời gian lưu trú), cô đến làm việc tại một nông trại ở miền Bắc nước Úc. Đó là những ngày lao động nặng nhọc từ sáng sớm như thu hoạch và đóng gói trái cây. Cô dần cảm thấy có gì đó không ổn khi công việc này lại quá xa rời mục tiêu nâng cao khả năng tiếng Anh.
Sau khi kết thúc công việc nông trại, cô trở lại thành phố và làm công việc dọn dẹp (cleaner). Ở đó, cô gặp những người bạn cũng đến từ nước ngoài như mình, đang theo đuổi ước mơ trở thành y tá hay kỹ thuật viên xét nghiệm lâm sàng tại Úc. Họ đều là những người có mục tiêu rõ ràng, không nản lòng trước rào cản ngôn ngữ và luôn nỗ lực vì ước mơ của mình. Đứng trước những người bạn như vậy, Lino nói rằng cô gần như đánh mất vị trí của chính mình.
"Rốt cuộc mình đến Úc để làm gì nhỉ…?"
Bận rộn với công việc mỗi ngày, hầu như không đi du lịch, thời gian cứ thế trôi qua. Giữa cuộc sống như vậy, Lino bỗng dừng lại và nhìn nhận lại bản thân. Cô vốn yêu thích công việc điều dưỡng. Nhưng nếu quay lại lĩnh vực này một lần nữa, cô muốn có một mục tiêu của riêng mình. Đúng lúc đang suy nghĩ như vậy, cô nghe được về lựa chọn "Care Giver (nhân viên chăm sóc)".
Lino biết được rằng ở Úc, những người làm công việc chăm sóc người cao tuổi được đánh giá cao và có nhiều cơ hội việc làm. Không chỉ có thể tận dụng kinh nghiệm làm y tá, cô còn bị thu hút bởi việc có thể làm công việc giúp ích cho người khác, và cô nghĩ rằng "đây chính là nó".
Cô lập tức theo học tại một trường chuyên đào tạo để lấy chứng chỉ Care Giver, đồng thời lấy thêm chứng chỉ First Aid (sơ cứu). Dù gặp khó khăn với những giờ học đầy thuật ngữ chuyên môn, nhưng nhờ có kinh nghiệm thực tế, cô hiểu bài sâu hơn và dần cảm thấy hứng thú với việc học.
Tuy nhiên - chỉ riêng khả năng tiếng Anh lại không tiến bộ như cô mong đợi.
"Đáng lẽ mình phải nói giỏi hơn thế này chứ." "Không phải như thế này..."
Trước khi đến Úc, cô từng tự tin tuyên bố với mọi người rằng "sẽ trở về với khả năng nói tiếng Anh trôi chảy". Nhưng thực tế lại cách xa lý tưởng đó rất nhiều. Trong các cuộc trò chuyện với bạn học hay đồng nghiệp, cô thường không thể diễn đạt được điều mình muốn nói, và cảm giác "xấu hổ" về khả năng ngoại ngữ của bản thân dần dần biến thành nỗi tiếc nuối lớn.
"Tôi tuyệt đối không muốn kết thúc cuộc sống ở Úc và trở về nước như thế này."
Khi những suy nghĩ đó ngày càng lớn dần, cô thường nghe những người bạn Nhật xung quanh nhắc đến chuyện "du học đảo Cebu". Nghe mọi người nói "tiếng Anh sẽ tiến bộ rất nhiều đấy", "khả năng nói sẽ tốt lên đấy", Lino quyết tâm thử thách bản thân một lần nữa.
"Hãy cho mình thêm một cơ hội nữa."
Và cô quyết định tạm dừng thời gian ở Úc, chọn du học ngắn hạn tại đảo Cebu, Philippines để rèn giũa khả năng tiếng Anh.
Vào khoảng thời gian cuộc sống tại Úc bắt đầu đi vào quỹ đạo, Lino bắt đầu theo học tại một trường địa phương để lấy chứng chỉ Care Giver (nhân viên chăm sóc) và First Aid (sơ cứu).
"Nhờ có kinh nghiệm làm y tá nên tôi dễ hiểu bài hơn. Nhưng dù vậy, việc học bằng tiếng Anh vẫn thực sự rất vất vả."
Trong giờ học, cô học về kỹ thuật chăm sóc người cao tuổi, đạo đức nghề chăm sóc, kiến thức xử lý y tế, và tất nhiên tất cả đều bằng tiếng Anh. Giữa vô số thuật ngữ chuyên môn, Lino kể rằng mỗi ngày cô đều phải lật đi lật lại sách giáo khoa và từ điển, chỉ vừa đủ để theo kịp bài giảng.
Trong chương trình thực tập, cô còn được đào tạo thực tế tại các cơ sở chăm sóc người cao tuổi. Ở đó, cô phải vừa giao tiếp bằng tiếng Anh với người cao tuổi Úc, vừa thực hiện việc chăm sóc. Không hiểu người ta đang nói gì, lời giải thích của mình cũng không truyền đạt được - cô đã nhiều lần trải qua cảm giác bức bối như vậy.
"Chỉ vì ngôn ngữ bất đồng mà việc xây dựng lòng tin cũng trở nên khó khăn. Hơn hết, tôi cảm thấy áy náy vì đã khiến đối phương lo lắng."
Với tư cách là một y tá, việc mang lại cảm giác an tâm cho người khác vốn là điều hiển nhiên trong quan niệm nghề nghiệp của cô từ trước đến nay. Nhưng thực tế rằng rào cản ngôn ngữ lại ngăn cản điều đó chính là một sự giằng xé lớn đối với Lino.
Dù vậy, Lino vẫn nỗ lực hết mình hướng đến mục tiêu lấy chứng chỉ. Kiến thức chăm sóc và kinh nghiệm thực tế mà cô có được tại Úc chắc chắn đã trở thành một bước đệm quý giá để tiến xa hơn trên con đường y tế và chăm sóc ở nước ngoài trong tương lai.
Nhưng chỉ có một điều còn đọng lại - đó là nỗi tiếc nuối về "bản thân không thể nói tiếng Anh".
"Trước khi rời Nhật Bản, tôi từng nghĩ rằng chỉ cần đi ra nước ngoài là tự nhiên sẽ nói được tiếng Anh. Nhưng thực tế lại khác. Có rất nhiều ngày tôi cảm thấy tiếc nuối và chán nản vì không nói được điều mình muốn nói."
Trong số nhiều người bạn Nhật làm Working Holiday mà cô gặp trong thời gian ở Úc, có không ít người đã từng du học ngắn hạn tại đảo Cebu, Philippines trước khi sang Úc, và khả năng tiếng Anh của họ rõ ràng cao hơn hẳn.
"Rất nhiều người nói rằng 'Nhờ đã học ở Cebu nên bây giờ mới được như vậy'. Những người đó phản xạ tiếng Anh rất tự nhiên. Nghe họ nói mà tôi thấy ghen tị, và muốn thử sức mình xem sao."
Tôi muốn học lại tiếng Anh. Và lần này, tôi muốn trở thành người có thể tự hào nói rằng "tôi đã trở về với khả năng nói tiếng Anh tốt hơn".
Suy nghĩ đó ngày càng mạnh mẽ hơn, Lino quyết định tạm gác lại cuộc sống ở Úc và bắt đầu tìm kiếm một môi trường có thể tập trung hoàn toàn vào tiếng Anh.
Cô đã chọn du học ngôn ngữ tại "đảo Cebu, Philippines" - nơi được bạn bè hết lời khen ngợi. Đặc biệt, sự tồn tại của 3D ACADEMY, ngôi trường mà hai người quen đáng tin cậy của cô từng theo học, đã tiếp thêm động lực mạnh mẽ để Lino đưa ra quyết định.
"Vừa có thể học với giáo viên bản ngữ, vừa có thể tập trung luyện nói dù chỉ trong thời gian ngắn. Hơn nữa, ở Cebu tôi còn có bạn bè nên cảm thấy yên tâm. Tôi nghĩ chỉ còn cách là đi thôi."
8 tuần du học tại đảo Cebu - Hành trình tái thử thách cuối cùng cũng bắt đầu.
Đảo Cebu là nơi Lino chọn để nghiêm túc đối diện với tiếng Anh. Trong số các trường ngoại ngữ ở đây, Lino đã chọn 3D ACADEMY. Yếu tố quyết định là việc hai người bạn Nhật mà cô gặp ở Úc từng là học viên tốt nghiệp của trường này, cùng với những lời chia sẻ đầy nụ cười rằng "tiếng Anh đã tiến bộ", "đã nói được tiếng Anh".
"Việc bạn bè tự tin giới thiệu cho tôi là điều rất quan trọng. Trải nghiệm của những người đáng tin cậy quả thực là nguồn động viên lớn nhất."
Thời gian lưu trú là 8 tuần, khóa học cô tham gia là khóa ESL chú trọng kỹ năng nói. Với trọng tâm là các buổi học 1 kèm 1 đặc trưng của Philippines, những ngày tháng học 1-1 với giáo viên vài tiếng mỗi ngày, đắm mình hoàn toàn trong tiếng Anh, đã bắt đầu.
Một trong những giáo viên để lại ấn tượng đặc biệt trong lòng Lino là thầy Tyler, giáo viên người Mỹ. Thầy phụ trách lớp dành cho người mới bắt đầu học tiếng Anh, và thay vì chỉ đơn thuần học thuộc từ vựng, ngữ pháp, thầy luôn khéo léo lồng ghép các trò chơi để học viên vừa học vừa vui.
"Đó là giờ học sau bữa trưa, thời điểm rất dễ buồn ngủ, nhưng buổi nào cũng có trò chơi hay câu đố khiến chúng tôi vừa học vừa cười. Cảm giác giờ học 'vui' đã là khoảnh khắc thay đổi hoàn toàn hình dung của tôi về việc học tiếng Anh."
Ngoài ra, việc được học các thành ngữ và tiếng lóng mà người bản ngữ thực sự sử dụng cũng là một thu hoạch lớn đối với Lino. Có rất nhiều cách diễn đạt khó tìm thấy trong sách tham khảo ở Nhật, và cô đã rèn được cảm giác thực tế về việc nên dùng cụm từ nào cho tự nhiên trong từng tình huống.
"Với thành ngữ, dù nghĩ là mình biết nhưng cách dùng thực tế lại hoàn toàn khác. Thầy Tyler đã tận tình chỉ dạy cả những sắc thái tinh tế như vậy."
Giáo viên ấn tượng thứ hai là cô Jel, người phụ trách chủ yếu về ngữ pháp. Cách dạy của cô vô cùng rõ ràng, các câu ví dụ và tình huống được đưa ra rất cụ thể. Đó là một phong cách giảng dạy dễ nhớ và dễ thấm.
Mỗi buổi học đều bắt đầu bằng việc ôn lại bài hôm trước. Ví dụ, sau khi học 10 tính từ, hôm sau học viên phải làm bài tập đặt câu ví dụ sử dụng những từ đó "bằng chính lời của mình".
"Nói mà không nhìn tài liệu, chỉ dựa vào trí nhớ, thực sự cực kỳ khó (cười). Nhưng điều đó lại thực sự tốt. Vì có cảm giác căng thẳng rằng nếu không ôn bài sẽ bị bỏ lại phía sau, nên tôi tự nhiên hình thành thói quen học bài nghiêm túc mỗi ngày."
Giờ học không chỉ dừng lại ở giờ học. Nhờ lặp đi lặp lại quy trình "biến điều đã học thành lời nói của chính mình" mỗi ngày, khả năng tiếng Anh của Lino được rèn luyện một cách chắc chắn.
Và hơn hết, điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là cuộc gặp gỡ với cô Daisy, giáo viên chuyên về hướng dẫn phát âm.
"Phát âm luôn là vấn đề của tôi. Dù nói tiếng Anh nhưng nhiều lúc người ta không hiểu... Nhưng bản thân tôi lại không biết mình sai ở đâu."
Đối với Lino - người đang mang trong lòng nỗi trăn trở đó - giờ học của cô Daisy đúng là một "cú mở mắt". Trong giờ học, cô được học kỹ lưỡng cách đọc và cách phát âm của tất cả các ký hiệu phiên âm. Bằng cách hiểu từ gốc rễ "âm thanh" và "cách cử động miệng" trước khi học từ vựng, phát âm của cô được chỉnh sửa nhanh chóng thấy rõ.
"Chúng tôi còn luyện tập ghi lại âm thanh mà giáo viên đọc bằng ký hiệu phiên âm, giống như đang nghe nhạc vậy. Bây giờ chỉ cần nhìn ký hiệu trong từ điển là tôi có thể hình dung ngay cách phát âm."
Qua giờ học này, Lino đã lĩnh hội được cảm giác rằng "phát âm thay đổi thì tiếng Anh truyền tải đến người nghe cũng thay đổi". Cô nói rằng đây là lần đầu tiên cô thực sự cảm nhận được niềm vui và sự tự tin khi tiếng Anh của mình được người khác hiểu.
Giờ học kết thúc lúc 16 giờ mỗi ngày. Nhưng một ngày của Lino không kết thúc ở đó.
Giờ học kết thúc lúc 4 giờ chiều mỗi ngày. Nhưng đối với Lino, đó mới chỉ là lúc "vào cuộc" thực sự của một ngày.
Trong tuần đầu tiên, Lino chủ yếu quan sát xem các học viên khác đang sinh hoạt như thế nào. Nhưng dần dần, cô đã tìm ra được nhịp độ của riêng mình.
"Sau giờ học, tôi ăn cơm ở nhà hàng của trường rồi ở lại luôn để ôn bài và làm bài tập. Ngay cả khi về phòng khách sạn, tôi cũng cố gắng dành thời gian tiếp xúc với tiếng Anh nhiều nhất có thể."
Những người bạn xung quanh cô cũng phần lớn là kiểu học viên tập trung học tập hơn là vui chơi, và thái độ đó tự nhiên trở thành động lực cho chính Lino.
Vào cuối tuần, khi cô đăng những bài viết nhẹ nhàng lên mạng xã hội như "đi ăn cùng bạn bè" hay "đi trung tâm thương mại", có lúc cô nhận được tin nhắn từ bạn bè ở Nhật rằng "Ơ, đi chơi à? Đi du học để làm gì vậy?"
"Chỉ là một chuyến đi chơi nhỏ thôi, nhưng nhìn theo cách nào đó lại giống như 'đi chơi'. Nhưng trong suy nghĩ của tôi, tôi vẫn đảm bảo đủ thời gian học tập, và tôi coi việc ra ngoài cũng là cơ hội để sử dụng tiếng Anh, nên bị hiểu lầm như vậy cũng khiến tôi hơi tiếc nuối."
Chính câu nói đó đã trở thành lý do khiến cô hình thành thói quen: chỉ ra ngoài một ngày cuối tuần, còn ngày còn lại dành trọn cho việc học tập nghiêm túc.
Vui chơi không phải là điều xấu. Nhưng bản thân lúc này có những việc cần phải làm. Chính suy nghĩ đó đã nâng đỡ cuộc sống du học tập trung ngắn hạn 8 tuần của cô.
"Chính vì đây là lần du học thứ hai, tôi tuyệt đối không muốn lãng phí nó"
Đối với Lino, chuyến du học Cebu lần này là "lần du học ngôn ngữ thứ hai trong đời". Ở Úc lần đầu, cô đã phải đối diện với khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế, và nỗi tiếc nuối vì không nói được như mong muốn vẫn còn đọng lại rất sâu đậm.
"Tôi không muốn lặp lại như lần trước. Tôi tuyệt đối không muốn trở về nước mà tiếng Anh vẫn chưa tiến bộ chút nào."
Lino chia sẻ rằng trong suốt 8 tuần, cô luôn ý thức phải "khắt khe với chính mình". Cô không phải là kiểu người giỏi việc học. Chính vì vậy, cô hiểu rằng nếu không nỗ lực gấp đôi người khác thì sẽ không có kết quả.
Tuy vậy, việc cứ ngồi vào bàn học mãi cũng khiến tinh thần mệt mỏi là điều có thật. Lino đã chủ động đưa vào "việc học tiếng Anh như một cách giải trí".
- Viết nhật ký bằng tiếng Anh ở quán cà phê - Luyện nghe qua các kênh YouTube tiếng Anh - Thử thách xem phim nước ngoài không phụ đề - Cố tình trò chuyện với bạn học mà cấm dùng tiếng Nhật
"Nếu biến việc học thành nghĩa vụ 'phải làm', tiếng Anh sẽ trở nên nặng nề. Vì vậy tôi luôn cố gắng cân bằng bằng cách lồng ghép 'chút tiếng Anh vui vẻ' vào cuộc sống hàng ngày."
Và hơn hết, điều quan trọng nhất chính là sự hiện diện của những người bạn đồng hành.
Các du học sinh xung quanh không chỉ có người Nhật mà còn đến từ Đài Loan, Hàn Quốc, Việt Nam, Ả Rập Xê Út và nhiều quốc gia khác. Khi giao tiếp với những người không cùng tiếng mẹ đẻ, tất cả đều phải dùng tiếng Anh. Dù vốn từ hay phát âm chưa hoàn hảo, ai cũng có thái độ cố gắng "truyền đạt" điều mình muốn nói.
"Có rất nhiều người dù trình độ tiếng Anh ngang mình nhưng vẫn nói không hề sợ hãi, và điều đó đã tiếp thêm can đảm cho tôi. Sai cũng không sao, cứ nói ra thành tiếng đã. Lặp đi lặp lại điều đó mỗi ngày, dần dần sự e ngại khi 'nói' đã biến mất."
8 tuần tập trung học tập. Phía sau đó là nỗi tiếc nuối, sự quyết tâm, và cuộc chiến với chính mình để không bỏ trốn.
Lino đã kết thúc 8 tuần du học tại đảo Cebu. Chuyến du học ngôn ngữ tập trung ngắn hạn mà cô bước vào với quyết tâm học lại từ đầu đã mang lại cho cô cảm giác chắc chắn và sự tự tin.
"Cuối cùng thì cảm giác e ngại khi 'nói tiếng Anh' cũng đã giảm bớt. Có thể nói là việc nói không còn đáng sợ nữa, và việc có thể tin rằng tiếng Anh của mình vẫn truyền đạt được là một điều rất lớn."
Nhìn lại, cô nhận ra rằng trong chuyến du học Úc lần đầu, cô chỉ tập trung vào việc "tiếp xúc với tiếng Anh", còn trong chuyến du học tại Cebu, cô đã đối diện trực diện với việc "nói tiếng Anh". Sự khác biệt này chính là chìa khóa cho sự trưởng thành của cô.
Không chỉ có thể truyền đạt ý kiến của mình bằng tiếng Anh, mà rào cản tâm lý đối với việc sử dụng tiếng Anh cũng rõ ràng đã giảm xuống. Những ngày tháng ở đảo Cebu không chỉ là để nâng cao khả năng ngôn ngữ, mà còn là khoảng thời gian nuôi dưỡng "khả năng sống bằng tiếng Anh".
Không chỉ trong giờ học, mà cả mua sắm, ăn uống, những chuyến đi chơi cuối tuần, những câu chuyện phiếm bình thường - tất cả đều là nơi luyện tập tiếng Anh, và mọi khoảnh khắc đều là thời gian "kết nối đến tương lai".
Sau khi kết thúc 8 tuần du học, Lino đã có một mục tiêu tiếp theo rõ ràng. Đó là quay trở lại Úc một lần nữa và chính thức bắt đầu sự nghiệp với vai trò Care Giver.
"Kinh nghiệm làm y tá, chứng chỉ Care Giver, và khả năng tiếng Anh có được từ chuyến du học ngôn ngữ lần này. Tôi cảm thấy cuối cùng ba thứ đó đã hòa làm một."
Bản thân từng tự hỏi "không biết mình đang làm gì ở Úc" giờ đây đã thay đổi thành một người có ý thức rõ ràng về mục đích và hướng đến bước tiếp theo. Lino nói rằng 8 tuần tại 3D ACADEMY chính là khoảng thời gian cô đã "tìm lại chính mình".
"Tôi không nghĩ rằng biết tiếng Anh đồng nghĩa với việc thật tuyệt vời. Nhưng khi biết tiếng Anh, phạm vi những điều mình có thể làm thực sự mở rộng ra rất nhiều. Tôi thực lòng cảm thấy may mắn vì đã mạnh dạn đến Cebu vào thời điểm đó."
Hơn nữa, Lino còn ấp ủ mong muốn quay trở lại đảo Cebu một lần nữa để thử sức với công việc thực tập tại trường ngoại ngữ.
"Vừa nâng cao hơn nữa khả năng tiếng Anh, vừa tích lũy kinh nghiệm làm việc thực tế. Và tôi mong mình có thể trở thành người tiếp thêm động lực cho những ai cũng muốn thử thách bản thân như tôi."
Những điều tốt đẹp của Cebu, những tiếc nuối, hành trình nỗ lực mà cô đã trải qua với tư cách du học sinh. Lần này, cô muốn truyền lại những điều đó cho người khác với tư cách là người hỗ trợ. Hành trình học tập của Lino giờ đây đang mở rộng từ "vì bản thân" sang "vì người khác".
Sau 8 tuần học tập tại đảo Cebu, Lino đã chia sẻ với chúng tôi rất nhiều lời khuyên được đúc kết từ trải nghiệm thực tế của bản thân. Những ai đang cân nhắc du học, những ai còn lo lắng về khả năng ngoại ngữ, những ai chưa dám tin tưởng hoàn toàn vào khả năng của chính mình - chính những người đó sẽ cảm nhận sâu sắc lời chia sẻ của cô.
1. Sự khác biệt nằm ở khâu chuẩn bị trước khi du học. Chỉ cần nắm vững "kiến thức cơ bản" tiếng Anh cấp 2 là đủ
"Chỉ cần nắm vững một cuốn sổ từ vựng và ngữ pháp cấp 2 thôi, mức độ hiểu bài trên lớp đã hoàn toàn khác biệt rồi!"
Đây là điều Lino nhấn mạnh dựa trên chính nỗi hối tiếc vì "học chưa đủ" trong thời gian ở Úc. Ở Cebu, vì có nhiều giờ học chuyên sâu về nói tiếng Anh, nên việc có hiểu các từ vựng và cấu trúc cơ bản hay không sẽ ảnh hưởng rất lớn đến "tốc độ tiếp thu".
"Nếu toàn gặp từ không biết, suốt buổi học đầu óc chỉ tập trung vào việc 'dịch nghĩa'. Dù giáo viên có nhiệt tình giảng bài đến đâu, giờ học cũng sẽ không còn thú vị nữa."
Chính vì vậy, cô khuyên rất mạnh mẽ rằng "không cần hoàn hảo cũng được, nhưng hãy 'ôn tập' lại thật kỹ một lần" trước khi du học.
2. Khi mệt mỏi vì tiếng Anh, việc "nghỉ ngơi" thật sự cũng quan trọng
"Tuần đầu tiên, chỉ cần liên tục sử dụng tiếng Anh thôi là đầu óc đã căng cứng rồi (cười)"
Đây là điều rất nhiều du học sinh cảm nhận được, và bản thân Lino cũng đã trải qua điều tương tự. Khi tư duy tiếng Anh chưa phát triển, chỉ riêng việc giao tiếp bằng ngoại ngữ cũng tiêu tốn rất nhiều năng lượng.
"Không cần phải nghĩ rằng 'chắc mình không hợp với tiếng Anh...' đâu. Ai cũng như vậy lúc mới bắt đầu cả."
Lino chia sẻ rằng những lúc như vậy, thay vì cố gắng học tiếp, điều quan trọng là phải nghỉ ngơi thật sự và khéo léo lồng ghép các cách giải trí. Nghe nhạc yêu thích, ngồi thư giãn ở quán cà phê, xem phim - việc "tạm rời xa tiếng Anh một chút" ngược lại sẽ trở thành động lực để tiếp tục việc học.
3. Giữ vững nhịp độ của bản thân. Không dao động, không vội vàng, kiên trì từng chút một
"Đừng so sánh mình với người khác. Có lẽ đó là điều quan trọng nhất."
Những người bạn Lino gặp ở Cebu, có người đã nói được tiếng Anh, có người vẫn còn là người mới bắt đầu. Quốc tịch và độ tuổi cũng khác nhau. Nhưng dù là ai, tất cả đều học tập theo "nhịp độ của riêng mình".
"Chính vì tôi không phải kiểu người tiếp thu nhanh, nên tôi luôn coi trọng việc kiên trì mỗi ngày. Tôi nghĩ rằng dù chỉ là 'hôm nay đã nhớ được một cụm từ' thôi, việc tự khen ngợi bản thân cũng rất quan trọng."
Trong cuộc sống du học, cũng có những lúc tinh thần sa sút hay mất tự tin. Nhưng chính những lúc như vậy, hãy giữ vững lập trường của bản thân. Không dao động, cứ tích lũy từng bước nhỏ, rồi sẽ nhận ra nó dẫn đến một sự thay đổi lớn lao. Đó chính là "quy luật trưởng thành" mà Lino đã thực sự cảm nhận được.
"Tôi từng nghĩ rằng du học có người thành công và có người không thành công. Nhưng không phải vậy. 'Người đã làm hết mình' chắc chắn sẽ tìm thấy ý nghĩa. Tôi thực sự cảm nhận được điều đó."
Ở lần du học đầu tiên, Lino đã không đạt được kết quả như mong muốn và mang trong lòng nỗi tiếc nuối. Ở lần thử thách thứ hai, việc cô cuối cùng cũng gặp được phiên bản của chính mình có thể tự hào nói rằng "đã nói được tiếng Anh" không phải vì so sánh với ai khác, mà là kết quả của việc đối diện với chính bản thân mình.
"Bản thân đã nỗ lực hết mình chính là điều tôi tự hào nhất."
Những lời chia sẻ của Lino chắc chắn sẽ là nguồn động viên mạnh mẽ cho tất cả những ai không muốn chuyến du học của mình chỉ dừng lại ở một "trải nghiệm" đơn thuần.